Hô!
Phù triện dán trên trán Bùi Nguyên Dịch bỗng tự bốc cháy không lửa, Bùi Nguyên Dịch như vừa bừng tỉnh khỏi cơn mê, sắc mặt trắng bệch, vội đưa tay sờ lên cổ, cơ thể không kìm được lùi lại mấy bước.
Đến khi phát hiện bản thân không hề hấn gì, hắn mới ngẩng đầu nhìn về phía Lý chưởng quầy.
“Ta…”




